Yêu nhất bé heo lười [Chương 8] [Đam mỹ]


Chương 8

Vật thể trong miệng run run một trận, tiếp theo, một dòng chất lỏng ấm áp bắn vào khoang miệng của hắn.

“A hô…… Hô…… Hô……” Phát tiết xong, Nhạc Dương kiệt sức ngã vào trên gối thở.

Kha Tuấn Hi vui thích nuốt xuống yêu dịch cậu xuất ra, trong lòng cảm động — rốt cục thành công !! Nhạc Dương cuối cùng cũng đạt cao trào “trong miệng” hắn !!

Như vậy…… kế tiếp nên “đi vào” chủ đề……

Kha Tuấn Hi chà chà khóe miệng, cười tà lấy ra nam căn đã gần ở trong trạng thái cứng rắn của mình.

“Dương Dương…… Giờ đến lượt em……”

“Dạ ?” Nhạc Dương ngồi xuống, nhìn chằm chằm cự vật trước mặt không chớp mắt.

Kha Tuấn Hi đưa tính khí đến bên môi Nhạc Dương, ý bảo cậu há miệng.

“Muốn em ngậm nó sao ?” Nhạc Dương nâng vật cứng kia lên hỏi.

“Đương nhiên, đây là tình thú giữa người yêu.” Kha Tuấn Hi nói đạo lý rõ ràng : “Anh vừa rồi làm cho em, bây giờ đến lượt em.”

“Vâng……” Nhạc Dương vụng về há miệng, thăm dò ngậm lấy phần đầu.

“Đầu tiên làm ướt một chút…… A, đừng dùng răng chứ……” Kha Tuấn Hi thực sợ cậu cắn xuống một phát.

“Dạ……” Nhạc Dương gật gật đầu, cố gắng nhét vật thể kia vào miệng.

Sau khi phân thân mình đi vào khoang miệng chật hẹp mềm mại, Kha Tuấn Hi cảm giác một dòng điện thoải mái chạy dọc toàn thân. Hắn ấn gáy Nhạc Dương, chèn toàn bộ phần gốc vào —

“Ô……” Nhạc Dương bỗng nhiên rên rỉ.

“Làm sao thế ?” Kha Tuấn Hi đau lòng cậu, vội vàng chịu đựng khoái cảm rút dục vọng ra.

Nhạc Dương hai mắt đẫm lệ xoa hàm dưới của mình :

“Cằm em tê quá…… mỏi quá……”

“Ặc……”

“Quá lớn, em không ngậm được……” Nhạc Dương giọng nghẹn ngào mang theo kháng nghị.

Quá lớn…… Quá lớn…… Quá lớn……

Những lời này vọng trong đầu Kha Tuấn Hi, khiến cho lòng hư vinh của hắn đạt tới đỉnh điểm — a a…… Thì ra hắn lớn như vậy ~~

Chờ một chút !!

Hắn vội tỉnh táo lại.

Bây giờ không phải là lúc mình vui sướng !!

Phải giải quyết vấn đề trước mắt mới được !!

Kha Tuấn Hi cẩn thận so sánh tính khí mình và miệng Nhạc Dương — ai, cố gắng đi vào có chút khó khăn. Ai kêu Nhạc Dương trời sinh miệng nhỏ làm chi……

Vậy không thể làm gì khác hơn là lấy lui làm tiến……

Kha Tuấn Hi cười khẩn cầu Nhạc Dương vẻ mặt không tình nguyện :

“Dương Dương, nếu miệng không được, vậy em lấy tay là được rồi……”

“Lấy tay ? Vâng, em biết rồi !” Nhạc Dương vội vàng gật đầu.

“Vậy nhanh lên đi……” Kha Tuấn Hi đưa “thằng em” nhẫn nhịn đến “toàn thân” phát run đến gần, Nhạc Dương hai tay cầm lấy nó vuốt ve lên xuống.

“Ừ…… Chính là như vậy…… Không sai……” Kha Tuấn Hi vừa lòng nhắm mắt lại hưởng thụ, công phu “tay” của Nhạc Dương tốt hơn công phu “miệng” nhiều lắm.

Nhạc Dương cố gắng chuyển động cánh tay, vuốt là vuốt, vuốt là vuốt…… Coi như đang bào cà rốt là được.

“Thằng em” bắt đầu vui vẻ đỏ lên to ra, gân xanh bên ngoài cũng dần xuất hiện.

“A…… Mau hơn chút nữa……” Kha Tuấn Hi đang muốn bùng nổ — (1)

“Ô……” Nhạc Dương lại rên rỉ lần nữa.

“A ? Lại làm sao vậy ?” Kha Tuấn Hi mở bừng mắt.

Nhạc Dương vô lực buông tay, cánh tay rõ rang đang run.

“Tay của em đau quá…… Mỏi quá……”

“Gì ?!”

“Ai kêu anh lâu như vậy cũng không chịu ra ? Em không có sức……” Nhạc Dương khóc nức nở oán giận.

Lâu như vậy…… Lâu như vậy…… Lâu như vậy……

Kha Tuấn Hi lại lâm vào trạng thái say mê lần nữa — a a…… Thì ra lực kéo dài của hắn mạnh như vậy ~~

Chờ một chút !!

Hắn đập tỉnh mình.

Làm cái quỷ gì ? Như thế này thì sao làm tiếp được ?!

Muốn trách thì trách mình rất “lớn”, rất “lâu”. (tên hư vinh này……)

Thực đáng tiếc, trải qua một trận rối loạn như vầy, dục vọng ngẩng cao của Kha Tuấn Hi có vẻ muốn mất hứng. (2)

“Ai……” Hắn ngửa mặt lên trời thở dài, vỗ vỗ bả vai Nhạc Dương an ủi : “Dương Dương, đều là lỗi của anh, là do anh quá lớn quá lâu……”

“Anh đang nói cái gì ?” Nhạc Dương chả hiểu mô tê gì.

“Ha ha…… Không hiểu cũng đừng lo……” Trong mắt Kha Tuấn Hi loé lên một tia không có ý tốt, “Chúng ta bây giờ còn có một biện pháp giải quyết cuối cùng……”

“Cái gì ?” Nhạc Dương ngây thơ hỏi lại, còn không biết tai vạ sắp đến nơi.

Kha Tuấn Hi hành động bất ngờ không kịp để đề phòng đẫy ngã cậu, giơ hai chân cậu lên trên vai mình, lập tức nhìn thấy toàn bộ cúc huyệt mê người phía dưới của Nhạc Dương.

“Dương Dương, bây giờ em đành phải dùng nơi này thỏa mãn anh……” Ngón tay của Kha Tuấn Hi xoa nắn xung quanh tiểu huyệt của cậu.

“Nhưng nơi đó chỉ dùng để đi vệ sinh……” Nhạc Dương đang muốn phản bác.

“Suỵt !!” Kha Tuấn Hi vội ngăn cản cậu, để ngừa cái nhóc không hiểu phong tình này nói ra điều gì sát phong cảnh, “Dương Dương đừng lo gì hết, cứ giao mọi thứ cho anh là được……”

“Vậy anh làm đi.” Nhạc Dương không chút suy nghĩ gật đầu.

Kha Tuấn Hi trong lòng cảm động — Dương Dương tin cậy hắn biết bao ! Hắn nhất định phải toàn lực ứng phó! Không thể làm cho Dương Dương thất vọng !

Kha Tuấn Hi lần tìm dưới đệm giường một thuốc bôi trơn, tiếp theo bôi gel mát lạnh vào trong u huyệt của Nhạc Dương. Nhạc Dương từ chối một chút :

“Lạnh quá……”

“Đừng sợ, chờ một chút sẽ nóng lên.” Kha Tuấn Hi dịu dàng trấn an cậu, ngón tay hắn bắt đầu thuần thục mát xa các cơ xung quanh tiểu huyệt, giúp cậu thả lỏng.

“Đó không phải thuốc mỡ sao ?” Nhạc Dương vẫn còn nhớ lời giải thích bậy bạ mà Kha Tuấn Hi tùy tiện nói lần trước.

“Là thuốc mỡ, thuốc mỡ dùng ở chỗ này……” Kha Tuấn Hi thành thạo che lấp.

“Ưm……” Nhạc Dương cảm giác được thứ ở bên ngoài tư huyệt đang dần dần nóng lên, nhiệt độ cơ thể của cậu cũng cao lên theo.

“Hô…… Hô……” Nhạc Dương hai má đỏ lên như bị say rượu.

Kha Tuấn Hi thấy thời cơ đã chín muồi, hắn nhân dịp đâm ngón trỏ vào —

“Nha –!” Nhạc Dương như bị sét đánh giật bắn người.

Kha Tuấn Hi còn chưa kịp hỏi cậu làm sao vậy, nước mắt cậu đã muốn rớt xuống :

“Đau quá !! Ô…… Đau quá đi !!”

“Đau…… đau sao ?” Kha Tuấn Hi không nghĩ cứ bỏ qua như thế, ngón tay vẫn cố chấp không muốn rút ra — gặp quỷ hắn mới cắm vào một ngón mà thôi đó !

“Lấy ra đi ! Đau quá ! Ô ô……” Nhạc Dương cáu kỉnh đánh hắn.

“Dương Dương, em nhẫn nại một chút……” Kha Tuấn Hi gấp đến mức đầu đầy mồ hôi, “Một chút nữa sẽ không đau, anh cam đoan.”

“Thật vậy sao…… ?” Nhạc Dương nức nở, ánh mắt chứa nghi ngờ.

“Thật mà thật mà, anh cam đoan không làm đau em……” Kha Tuấn Hi yêu thương hôn nhẹ lên trán cậu.

Nhạc Dương cố nén nước mắt, nằm xuống lần nữa.

Kha Tuấn Hi cẩn thận che chở cậu, động tác mát xa không dám lơi lỏng chút nào. Sau cuộc chiến đấu dài, Nhạc Dương rốt cục quen với việc có một ngón tay xâm nhập, chân mày dần dần giãn ra.

“Dương Dương, anh muốn đưa hai ngón tay vào……” Kha Tuấn Hi săn sóc nhắc nhở, nhẫn nại của hắn đã sắp hết……

Thấy đối phương gật đầu, hắn mới yên tâm mà cắm ngón giữa vào, lần đi vào này lại khiến cho Nhạc Dương phản ứng kịch liệt —

“Đau quá !! Ô ~~”

“A ~~ thực xin lỗi ~~”

“Lấy ra đi ! Ô ô ~~”

“Dương Dương em nhịn một chút !!”

“Ô…… Đừng mà…… Ô……” Nhạc Dương khóc rất thê thảm.

Kha Tuấn Hi sợ chết khiếp, nếu hàng xóm nghĩ hắn ngược đãi trẻ em thì làm sao đây ?! Hắn bất đắc dĩ, đành phải rút hai ngón tay ra.

Nhạc Dương lúc này mới ngừng nước mắt, nhưng lại cúi đầu khóc thút thít.

Không có…… Hết thảy đều đã xong……

“Ai……” Kha Tuấn Hi suy sụp rời khỏi người Nhạc Dương, ủ rũ xuống giường, đi vào WC. Nhạc Dương lau lau nước mắt đứng lên, sợ hãi mở miệng :

“Tuấn Hi…… ?”

Kha Tuấn Hi cười khổ quay đầu :

“Dương Dương, em đừng để ý, ngủ đi……”

“Vậy…… anh đi đâu ?” Nhạc Dương không biết làm thế nào, trong lònhg bắt đầu thấy không nỡ.

Kha Tuấn Hi lại bất đắc dĩ cười khổ :

“Anh đi tắm nước lạnh……”

Nhạc Dương nghẹn lời, cậu biết Kha Tuấn Hi trân trọng cậu thế nào, cậu cũng biết mình vừa rồi làm đối phương thương tâm……

Cậu nhìn hắn tập tễnh đi đến cửa WC, từ từ dò xét hạ thân, cầm lấy dép trước cửa mang vào, động tác có vẻ thực gian nan, bỗng nhiên trong lòng Nhạc Dương một trận chua xót, nước mắt lại trào lên. (nghiệp chướng mà, cư nhiên là “bóng dáng” tương tự)

“Tuấn Hi !” Cậu nhảy xuống giường, chạy tới sau lưng ôm lấy hắn.

“Dương Dương ?” Kha Tuấn Hi khó hiểu xoay người.

Nhạc Dương chôn mặt trước ngực trần của hắn, khóc nói :

“Tuấn Hi…… Em xin lỗi……”

Kha Tuấn Hi trong lòng ấm áp, hắn yêu thương xoa đầu của cậu :

“Nhóc ngốc, em không cần phải giải thích…… Em lại không làm gì sai……”

“Ô……” Nhạc Dương ở trong lòng hắn gật đầu.

“Em đã rất cố gắng, anh sẽ không trách em đâu.”

“Ô……” Lại gật đầu.

“Lần này thất bại đừng lo, chúng ta còn có rất nhiều cơ hội mà.”

“Ô……” Dùng sức gật đầu.

“Cái kia…… Dương Dương, có thể buông ra không ?”

“A ?” Nhạc Dương ngẩng đầu.

Kha Tuấn Hi ngượng ngùng chỉ vào hạ thể đứng thẳng của mình bị đè giữa cơ thể hai người :

“Cứ tiếp tục cọ xát như vậy…… anh sẽ không nhịn được……”

“……” Nhạc Dương vội vã buông tay ra.

Kha Tuấn Hi mang nam căn dâng trào dục vọng, từng bước từng bước đi vào WC……

———————–

(1) Chỗ này raw là 一泻千里, Hán Việt là nhất tả thiên lý, bạn tra trên google dịch nó có nghĩa là nổ tung gì đấy nên chém đại luôn chứ chả biết nó là cái gì.

(2) Raw là 缩水了, Hán Việt là súc thủy, QT dịch là ngâm nước, Gúc dịch giảm nhẹ, bạn hiểu chỗ này là thím Tuấn Hi thím ấy mất hứng =))

Các chỗ trong ngoặc là của tác giả.

—oOo—


mệt vc =_= chưa kiểm tra lại đâu T_T có hơi muộn tí nhưng coi chương này là quà mừng năm mới nghe O(∩_∩)O

Chúc mọi người năm mới an lành ! ~\(≧▽≦)/~

One thought on “Yêu nhất bé heo lười [Chương 8] [Đam mỹ]

  1. Pingback: [Mục lục] Yêu nhất bé heo lười [Đam mỹ] | Thiên Đường Hảo Vọng

(●´∀`●) ヽ(;▽;)ノ (*´・v・) ((o(*゚▽゚*)o)) o(≧▽≦)o (⌒▽⌒)☆ (´∇ノ`*)ノ ( ´ ▽ ` ) (*^▽^*) (*≧▽≦) ( ̄(工) ̄) ( ̄∇ ̄) (☆^O^☆) (´ω`★) \(T∇T)/ ヽ(*≧ω≦)ノ *(*´∀`*)☆ (*T▽T*) (*^ワ^*) (^ω^) ⊙ω⊙ ⊙▽⊙ (∩_∩) (ノ*゜▽゜*) (ノ>▽<。)ノ (⌒▽⌒) ヽ(´▽`)ノ Ψ(´▽`)Ψ (v^_^) (´◡`) (ღ˘⌣˘ღ) (´⌒`) ∩(︶▽︶)∩ (¬_¬) (¬‿¬) (●´∀`)ノ (´ω`) (。-_-。 )人( 。-_-。) (●♡∀♡) (´ ▽`) (人´∀`*) (ノ´∀`) (ღ˘⌣˘ღ) (。♥‿♥。) (´ε` )♡~ (* ̄з ̄)♥ (づ ̄ ³ ̄)づ (*≧▽≦)ノ (*≧艸≦) ヽ(o`皿′o)ノ ヽ(≧Д≦)ノ (>д<) ヽ(#`Д´)ノ Σ(-`Д´;)ノ ((p(≧Д≦;)q)) (/゚Д゚)/ (¬д¬。) (¬、¬) (」゜ロ゜)」 Σ(▼□▼メ) (┳◇┳) ヽ(`⌒´メ) 凸 (`△´+)凸 (`0´) 凸 (─人─)凸 щ(ಠ益ಠщ) щ(ಥДಥщ) (◡‿◡) (◠‿◠) (≧ω≦) o(≧o≦)o ♉( ̄▿ ̄)♉ ≧▽≦ ≧◡≦ ≧^◡^≦ ≧°◡°≦ ~≥▽≤~ ↖(^ω^)↗ (─‿‿─) ㄟ(≧◇≦)ㄏ ≧□≦ ‎(ノ^ω^)ハ(^ω^ )ノ ( ◜◡‾)(‾◡◝ ) 〜( ̄▽ ̄〜) ヾ(●⌒∇⌒●)ノ (〃^∇^)ノ (╥﹏╥) ╥╥ ╭(╯ε╰)╮ (づ¯¯ ³¯)づ (╭ ̄ω ̄)╭ ლ(¯ロ¯ლ) (+﹏+)′ (╯°□°)╯┻━┻ ಠ_ಠ ╮(╯▽╰)╭ ~(‾▿‾~) ╮(╯_╰)╭ (╯▽╰) ╭(╯^╰)╮ (‾-ƪ‾) ヽ(*´Д`*)ノ (ˉ﹃ˉ) 〜( ̄△ ̄〜) ╰( ᐖ╰)≡(╯ᐛ )╯ ಥ_ಥ ( ̄ー ̄) (╬ ̄皿 ̄)凸 ヘ(_ _ヘ) o(>﹏<)o 囧 (`・ω・´)” ⊂((・▽・))⊃ ∩( ・ω・)∩ (☆^ー^☆) (❁´◡`❁) (〃・・〃) (*≧m≦*) (-0-メ) 凸 凸( ̄▿ ̄) 凸(⊙▂⊙✖) (。◕‿◕。) O(∩_∩)O ~\(≧▽≦)/~ Σ( ° △ °|||) (-̩̩̩-̩̩̩-̩̩̩-̩̩̩-̩̩̩___-̩̩̩-̩̩̩-̩̩̩-̩̩̩-̩̩̩) (⇀‸↼‶)

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s